SAO NAM VIP
SAO NAM VIP

WELCOME TO THE FAMILY 12C1
 
IndexPortalCalendarGalleryTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Latest topics
Navigation
 Portal
 Diễn Đàn
 Thành viên
 Lý lịch
 Trợ giúp
 Tìm kiếm
Diễn Đàn
December 2016
MonTueWedThuFriSatSun
   1234
567891011
12131415161718
19202122232425
262728293031 
CalendarCalendar
Top posters
hoangvikey
 
chjp_kun_ngok
 
Admin
 
tanvipnamdan
 
bahung_pro
 
123456789
 
nguyenduc_no1isme
 
gianggiangonline
 
nhoxtimck
 
girl_codon2691
 

Share | 
 

 Cà phê một mình

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
chjp_kun_ngok



Tổng số bài gửi : 60
Join date : 01/03/2011
Age : 25
Đến từ : nam dan

Bài gửiTiêu đề: Cà phê một mình   Wed Mar 30, 2011 10:45 pm




Cơn dông bất chợt ùa về, quét lá vàng xào xạc trên từng con phố. Trời rầu rầu như thể mang một nỗi niềm của kẻ có tâm hồn đa cảm, nằng nặng hoài niệm và nhớ nhung. Lòng chùng xuống, nao nao khi ở giữa dòng người đi làm buổi sáng. Người ta vội vàng đi và vội vàng quên rằng trời đã trở lạnh, áo mưa tùm hụp như những con dơi bay khắp mọi nẻo đường với ánh mắt đăm đắm trôi về phía trước, lạnh lùng chẳng rõ buồn vui.




Ta cũng chỉ áo mỏng, chân không, thu mình lại giữa dòng xe cộ tấp nập. Gió vù vù qua tai, vừa run run vừa cố nắm chặt tay lái để khỏi va vào người đi bên cạnh. Mưa lép nhép, mặt đường loang loáng và trơn trượt ở những khúc cua. Lá tí tách nhỏ nước xuống tấm vải bạt, làm nên một âm thanh đều đều nhàm chán. Ngước lên, chỉ thấy màu xanh của cây. Nhưng cây cối ngày mưa ủ ê sầu muộn, giống như người đàn bà vò xé mớ tóc rối trong một cơn điên dại.

Bàn tay lạnh vê ga, nhích dần từng tí một trên đoạn đường ngày nào cũng ngột ngạt, chìm trong cảnh ùn tắc, không chỉ bởi diện tích lòng đường hẹp mà còn bởi sự vươn lên “không khoan nhượng” của những người điều khiển xe máy, rồi ôtô tạt ngang tạt dọc theo ý mình, và khi nghẽn lại thì cố vươn lên, dù chỉ là vài phân nhỏ, nhất định không chịu tạm dừng hay lùi lại phía sau. Chợt nhận ra bức tranh cuộc đời cũng tựa hồ như một đoạn đường bị tắc, không ai chịu nhường ai, cứ vươn lên để thỏa mãn, đạt được mong muốn cá nhân của mình bằng mọi cách chứ không chịu là người đi sau…




Tấp vội vào quán cafe ven đường, kiếm một góc khuất có ô cửa nhỏ quay ra phố. Lâu nay không thích uống cafe, nhưng vẫn thử gọi và thử uống cái thứ nước đặc quánh ấy xem người ta say mê nó ở điểm gì. Nhưng chỉ thấy đắng… Lâu lâu cũng ngọt và thơm. Có lẽ cafe ngon là vì thế; và cuộc sống dường như cũng sao chép lại mô-tip của một ly cà phê, đi qua những khó khăn, mệt mỏi mới tìm được sự ấm áp và bình yên…

Cũng một ngày mưa buồn se se lạnh, ta quyết định rời xa anh mãi mãi, buồn đấy, khóc đấy, nhưng ta không đủ mạnh mẽ vượt qua những rào cản luôn vây quanh tình yêu đó. Và ta nghĩ hạnh phúc không nhất thiết là phải níu giữ bằng được người mình yêu ở bên cạnh, hạnh phúc trước hết là khi ta biết yêu và ta được đền đáp, là sự chia tay không đáng có nhưng lại cần thiết cho một trang đời hạnh phúc về sau... Chính vì thế mà người ta nói có thứ hạnh phúc gọi là chia tay.



Phía bên kia vỉa hè, một bà cụ mình quấn cái áo tơi rách, đầu đội chiếc nón mê đen xỉn và sũng nước... Đó là một bà cụ ăn xin. Chợt thấy lòng rưng rưng… Ta chẳng có nhiều tiền, và cũng chẳng phải giàu có gì với cuộc sống bộn bề này, và trên cái nền của thành phố phồn hoa ngày ngày nhộn nhịp này có biết bao nhiêu những số phận, những cảnh đời cô đơn, bé nhỏ và mong manh như thế, ta chẳng thể sẻ chia hết với từng người; nhưng ta vẫn đội mưa băng qua đường, bỏ vào chiếc nón mê sờn rách gần như tả tơi và sũng ướt trong mưa của bà những đồng tiền lẻ… Bàn tay xương xẩu của bà cụ chợt bấu víu, nắm lấy tay ta, khuôn mặt ngước lên, ánh nhìn rưng rưng… Ta quay vội mặt đi, không dám nhìn lâu vào khuôn mặt nhầu nhĩ của bà cụ… Ta thấy lòng mình vụn vỡ, và đôi mắt ấy sẽ còn vương vít, ám ảnh trong tâm trí ta về một kiếp người…

Trời cứ mưa… Ta nghe lòng ẩm ướt. Chẳng thể ngồi mãi ở quán cafe, chẳng thể nghe tiếp khúc nhạc sầu tê tái lòng, ta lại bước xuống đường, lụp xụp với chiếc áo mưa và chiếc mũ bảo hiểm vướng víu. Ngã tư ồn ào nhưng mỗi người là một thế giới biệt lập, ta cũng nhòa đi như lẫn vào đàn dơi xanh đỏ tím vàng ấy, thấy mình cũng mong manh, bé nhỏ, tất cả những người đi trên đường đều mong manh bé nhỏ, chìm vào trong mưa…

Phố ngày mưa phố bộn bề tâm trạng…
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
 
Cà phê một mình
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
SAO NAM VIP :: 12C1-No1 :: Tin Hot :: Tình Yêu-
Chuyển đến